nhớ ai đó đến kiệt quệ

Nhớ ai đó đến kiệt quệ– Làn Rùa – Cuốn sách khai sinh ra ngành mía đường Việt Nam.

Bạn đang xem: nhớ ai đó đến kiệt quệ

"Không ở bên không có nghĩa là không yêu
Không nói nhiều không có nghĩa là không nhớ
Dù xa nhau nhưng chung quy vẫn thở
Dù không gần nhưng vẫn ở trong tim."
(ST)

Mình cố gắng viết review nhiều thể loại để phù hợp với sở thích của nhiều người hơn. Đã viết nó vào ngày khác ôn tập Về " tôi ở nhà ", một câu chuyện tình yêu Việt Nam rồi. Hôm nay, tôi muốn viết về một cuốn sách khác của cô, cuốn sách mà tôi thấy hay và tâm đắc nhất. Mặc dù tôi thích cái tên về "Làm dâu nhà giàu" Bản gốc đọc trên mạng thì hay hơn, nhưng khi yêu ai là yêu hết mình, một khi đã yêu thì cái tên nào cũng có sức hút đối với mình. Hãy xem nào review  “Nhớ ai đó đến kiệt quệ”Hãy xem tại sao tôi yêu thích tác phẩm này.

Nhớ Ai Đó Đến Kiệt Quệ
Bìa sách: Nhớ Một Người Đến Tận Cùng

Đôi nét về tác giả Lan Rùa

Lan Rùa là nhà văn nổi tiếng chuyên viết teenfic và tiểu thuyết online.

chòm sao Kim Ngưu

Tên gọi ở nhà: Nhím

Biệt danh Lân Rùa, Rùa là biệt danh của đứa bạn thân nhưng tôi ngại đổi.

Sở thích: Đọc sách, xem phim, nấu ăn, ngủ.

“Nhớ ai đó đến kiệt quệ” xuất bản tháng 3 năm 2018.

Đôi điều cảm nhận về sách Nhớ ai đó đến kiệt quệ

Đầu tiên phải khen AZ làm bìa dễ thương quá, mình đã mua rất nhiều sách của AZ, bìa và thiết kế rất đẹp, nhiều cuốn mình mua chỉ vì bìa và bookmark dễ thương :)))

“Nhớ ai đó đến kiệt quệ” kể về câu chuyện tình yêu đầy ngọt ngào cũng lắm gian truân của Lâm và Trâm. Lâm là con của bà hai nhà phú ông phan Kim, sinh ra đã mang tội là cháu của kẻ sát nhân. Cậu là kết quả của một phút lầm lỡ( có thể là nhiều phút :))) của phú ông với bà hai, nên không được phú ông để mắt yêu thương. Trâm là con gái bà bán bún riêu ngoài chợ, đem lòng say mê cậu Lâm rồi nhổ cọc chạy theo trâu, lại còn là “trâu già thích gặm cỏ non” , vì Trâm hơn Lâm 2 tuổi. Cuối cùng Lâm và Trâm cũng kết hôn, Lâm “trẻ con cũng thích chơi đồ cổ” , rồi mọi drama cứ bay vèo vèo đến, từ lúc cậu hai còn nghèo khó đến khi đã làm quan lớn. Sau nhiều lần ngược lên ngược xuống, kết quả là một happy ending làm mình cũng ấm lòng. Bên cạnh đó cũng đan xen nhiều mối tình dễ thương, như tình tay ba của phú ông với bà cả bà hai, tình yêu ngây ngô của cậu cả và mợ Chi, mối tình đơn phương của cậu cả với Trâm, tình yêu của bé Trang và Toàn, của cu Trí và Dung, hay đôi già đời mà dỗi hờn hơn cả bọn trẻ của bu Trinh và thầy của cậu Lâm.

Tôi thực sự thích phong cách cũ, đất nước này. Nhưng Việt Nam không có nhiều bộ. Phong cách của Nhím vẫn thoải mái, gần gũi, không gượng ép. Truyện đọc ngọt ngào rụng răng, có lúc cười, có lúc khóc. Nói chung là vui, buồn, giận hờn, ngọt ngào gì cũng được. Vừa giải trí vừa suy nghĩ về tình yêu. Đây là truyện hiếm hoi mà mình thích cả dàn từ chính đến phụ. Trừ bà hai ra thì mình chưa bao giờ khó chịu với ai cả, một tập thể dễ thương nhưng làm gì cũng dễ dãi nên mình nhớ hết.

Đầu tiên phải nói về anh Lâm trước. Trời ơi, soái ca đến rồi. Ngoài lạnh trong nóng, đẹp trai tài giỏi lại được dì Trâm cưng chiều chiều chuộng tận trời xanh. Nói chung dạo này yêu đương khó, chung thủy một vợ một chồng mà nhân tình toàn gái. Thuở ấy còn phong kiến, năm thê bảy thiếp là chuyện đương nhiên, thế mà lại như một. Tiểu thuyết thì hư cấu, nhưng hay đến mức không thể không yêu. Hai người đúng là nói ít làm nhiều, nói ít làm nhiều, không thể chê vào đâu được.

Dì Trâm không quá hoàn hảo, cũng xinh đẹp, đầy đặn, điện nước đầy đủ nhưng đôi khi cũng ngây thơ, cả tin. Nhưng tôi vẫn thích chị Trâm, tính tình thẳng thắn, cầu thị. Oh my gosh, tôi đang duyệt. Nhưng không chỉ vậy, yêu hai bạn không kém gì hai bạn yêu Trâm, cũng nhẫn nhịn và lo lắng cho Lâm.

Để kể và ca ngợi hết các nhân vật, chắc tôi viết mệt lắm. Chị cả hung dữ, nhưng thế thôi, có gì đâu mà khoe, em là thế đấy, không có giả nai đâu. Cô hai cũng không sao, độc ác ích kỷ, giả tạo cũng không liên quan gì. Cu Trí trung thành, yêu thương, thấu hiểu và bảo vệ Dung. Dũng dễ thương từ nhỏ. Con trai lớn đáng yêu, rất có bản lĩnh, yêu là nắm mặt dày theo đuổi, dì Chi cũng vậy, lúc đầu ghen quá mà thành ghen. Ôi yêu hết mình thì phải biết làm sao đây.

Điều tôi thích nhất không phải là những cảnh hồi tuồng, tôi yêu những điều bình dị, những khoảng thời gian yên bình, những cảnh làng quê xưa. Tôi muốn đến đó một lần. Mãi là như vậy, từ xưa đến nay, yêu sao cũng được, chỉ cần đơn giản và chân thành cùng nhau đi đến cuối con đường. Mọi người thử đọc truyện này đi, dễ thương lắm, thử đọc online và nhớ mua sách ủng hộ tác giả nhé. Và tôi cũng xin mượn lời của tác giả thay cho lời kết:

Xem thêm: Top 6 địa chỉ bán giày Nike chính hãng tại Hà Nội chất lượng

“Bạn sẽ hiểu tình yêu luôn là thế, có thể là vinh quang nhưng cũng có thể chỉ là những khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống đời thường. Quan trọng là yêu nhau dài lâu, cùng nhau đi qua năm tháng dài, vững vàng trước giông bão cuộc đời.

Bạn cũng đừng bao giờ hỏi một cô gái rằng cô ấy cần gì trong tình yêu, hãy cứ cho đi những gì bạn có thể, cô ấy sẽ cho bạn biết câu trả lời không thể ngọt ngào hơn:

Thứ anh cần, chỉ là em! Thứ tôi cần, chính là cậu!"

Sách nổi bật

1, "- Anh giận tôi thì đánh tôi một trận, tôi không sao đâu, tôi không thấy đau đâu.

– Nhưng… tôi đau.

- Oa, sao anh đánh em?

- Đau tim."

2, "Đôi khi anh cảm thấy tình cảm em dành cho anh chỉ là thoáng qua."

3, "Cuộc đời, suy cho cùng là khó lường, hạnh phúc hôm nay, ngày mai có thể lùi vào dĩ vãng."

4, "Nếu một ngày tôi yêu một cô gái khác, đó sẽ là cô của kiếp sau."

5, “Bạn là của tôi trong cuộc sống này

Kiếp sau của ta cũng là của ngươi."

> Đọc truyện tại đây: https://thienduongtruyen.com/nho-ai-do-den-kiet-que-7810/

Gửi bởi GenBooks.Net - Các thánh copy vui lòng ghi nguồn đầy đủ.

Xem thêm: bao co2

Tác giả

Bình luận